Đế quốc Mỹ vươn lên hay sụp đổ.

Giải quyết cuộc tranh luận đại suy thoái.
Sự tự tin của Mỹ là rất quan trọng đối với hệ thống thế giới. Nó cho phép Hoa Kỳ nắm lấymột sự phát triển mà, trong các trường hợp khác, có thể có vẻ như đe dọa: sự nổi lên của Trung Quốc.

By Daniel W Drezner,
Gideon Rachman, Robert Kagan | 14 Tháng Hai 2012.
Theo Foreign Policy

Trần H Sa Lược dịch.

PHẦN I.

Dan Drezner:

Bob và Gideon thân mến,

Thật là một vinh dự được tham gia làm dịu đi cuộc thảo luận giữa hai bạn. Cả hai bạn đã thành công trong việc đưa ra các mối quan tâm của tác giả và đã tranh luận có thuyết phục về các cuốn sách mà chúng vẫn còn xung đột với nhau về tương lai của trật tự thế giới. Gideon,bạn có niềm tin rằng chúng ta đang ở vào 'thời đại lo âu", do một phần không nhỏ từ việc mất dần đi sức mạnh của Mỹ và mô hình kinh tế chính trị phương Tây nói chung. Bob, bạn bác bỏ lập luận về sự suy giảm của Mỹ bằng cách chỉ ra những phương thức mà các nhà bình luận hiện tại cực kỳ phóng đại sức mạnh của Mỹ trong quá khứ và những cách mà trong đó các nguồn lực sức mạnh hiện tại Mỹ vẫn còn khá mạnh mẽ.


[caption id="attachment_2248" align="alignleft" width="300" caption="Daniel W Drezner"][/caption]
Ở đâu đó cả hai bạn dường như đồng ý về sự cần thiết của sức mạnh Mỹ để bảo đảm trật tự toàn cầu và thịnh vượng. Gideon, bạn khẳng định trong "Tương lai tổng bằng không" ( Zero-Sum Future ) rằng "một nước Mỹ mạnh mẽ, thành công, và tự tin nó vẫn là niềm hy vọng tốt nhất cho một thế giới ổn định và thịnh vượng". Bob, trong đoạn trích của "Mỹ đã cho Thế giới" ( The World America Made ) xuất hiện trong Tân Cọng Hòa ( New Republic ), bạn kết luận, "Nếu suy giảm sức mạnh của Mỹ, trật tự thế giới này sẽ giảm với nó. Sẽ được thay thế bởi một số loại trật tự khác, phản ánh mong muốn và chất lượng của các cường quốc thế giới khác". Trên phạm vi này, các bạn là những người đồng cảm và mâu thuẫn với những người như John Ikenberry, người lập luận trong "Tự do Sức mạnh khổng lồ" ( Liberal Leviathan ) rằng những quyền hạn nổi lên sẽ đi theo trật tự tự do được tạo ra bởi Hoa Kỳ và các đồng minh của nó cách đây hơn 60 năm.

Để khởi động câu chuyện, hãy để tôi bắt đầu với một vài câu tham vấn với Gideon. Cuốn sách của bạn đến trước khi xảy ra mùa xuân Ả Rập, chiến lược "trục" của Mỹ về vành đai Thái Bình Dương, giai đoạn mới và thú vị của cuộc khủng hoảng đồng euro, và những dấu vết tăng trưởng của Trung Quốc đang chậm lại. Những sự kiện này nhắc nhở một suy xét lại về phía bạn? Nếu không, khẳng định của Bob về tính ưu việt liên tục của Mỹ làm dịu đi lo lắng của bạn ở tất cả ? Cuối cùng, theo FP, Thị Trường Thế giới Mỹ đã tìm thấy một đối tượng rất có ảnh hưởng: Barack Obama dường như là một fan hâm mộ. Để đến Barbara Walters, nếu có một lãnh đạo thế giới đọc "Thế giới Tổng bằng không" theo ý bạn, nó sẽ là ai và tại sao?

Chào, Dan.

Gideon Rachman:

Dan thân mến,

Bạn đúng về cái mà Bob và tôi đồng ý về tầm quan trọng của sức mạnh Mỹ cho sự ổn định và thịnh vượng của thế giới. Trong trường hợp chúng tôi khác biệt là do tôi tin rằng chúng ta đang chứng kiến ​​một sự xói mòn nghiêm trọng sức mạnh Mỹ. Đây là một phần của một hiện tượng rộng lớn hơn: Một thế giới bị chi phối bởi phương Tây đang mở đường cho một trật tự mới, trong đó kinh tế và quyền lực chính trị được tranh cãi nhiều hơn.

Bạn đặt ra một số câu hỏi tuyệt vời về những sự kiện kể từ khi tôi hoàn thành cuốn sách, vào đầu năm 2010 đã ảnh hưởng đến lý luận của tôi. Trước khi tôi phát biểu chúng trực tiếp, tôi cần giải thích ngắn gọn những gì tôi định nghĩa là "Thời đại âu lo".

Cuốn sách của tôi cho rằng toàn cầu hóa không chỉ là một hiện tượng kinh tế. Nó cũng là sự phát triển trung tâm địa chính trị trong 30 năm, trước cuộc khủng hoảng tài chính. Nó tạo ra một mạng lưới lợi ích chung phức tạp giữa các cường quốc lớn trên thế giới, thay thế thế giới phân cực của Chiến tranh Lạnh với một trật tự thế giới duy nhất, trong đó tất cả các quyền lực lớn bị ràng buộc trong một hệ thống tư bản chủ nghĩa phổ biến. Nếu bạn đi đến Davos trong thời gian này, bạn sẽ tìm thấy các nhà lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, Liên minh châu Âu, và Hoa Kỳ nói những điều rất giống nhau về sự cần thiết để khuyến khích thương mại thế giới, đầu tư nước ngoài, v...v.... Họ chia sẻ những giả định quan trọng về việc thế giới nên được quản lý như thế nào.

Tôi mô tả những giai đoạn 1991 - 2008 như là một "Thời đại lạc quan" bởi vì tất cả các quyền lực lớn của thế giới đều có lý do để hài lòng với cách hệ thống thế giới toàn cầu hóa đang làm việc cho họ. Cải cách của Ấn Độ bắt đầu vào năm 1991 và đã dẫn đến sự bùng nổ kinh tế và một sự dâng trào mãnh liệt về sự tự tin quốc gia. Liên minh châu Âu đã tăng gấp đôi kích thước bằng cách kết hợp các khối Liên Xô cũ. Châu Mỹ La Tinh đã có cuộc khủng hoảng nợ của nó, nhưng vào cuối thời kỳ này, Brazil đã thực hiện nghiêm túc như là một sức mạnh toàn cầu lần đầu tiên trong lịch sử của nó. Đối với tất cả nỗi nhớ hậu Xô Viết của họ, ngay cả những nhà lãnh đạo của nước Nga mới cũng tham gia nhiệt tình vào một thế giới toàn
cầu hóa.

Điều quan trọng nhất, 1991-2008 là một kỷ nguyên lạc quan cho cả Trung Quốc và Hoa Kỳ. Trong thời gian này, nền kinh tế của Trung Quốc đã tăng trưởng rất nhanh chóng, nó đã tăng gấp đôi kích thước trong mỗi tám năm hoặc lâu hơn. Người Trung Quốc có thể nhìn thấy đất nước của họ và gia đình của họ trở nên thịnh vượng rõ ràng hơn. Tuy nhiên, Hoa Kỳ là siêu
cường duy nhất. Sự tăng trưởng của Thung lũng Silicon và sự gia tăng của Google, Apple, hoặc các thứ khác tái khẳng định sự tự tin của người Mỹ vào sức mạnh sáng tạo độc đáo của chủ nghĩa tư bản Mỹ. Ý tưởng chính trị và kinh tế của Mỹ thiết lập các điều khoản của các cuộc tranh luận toàn cầu. Thật vậy, các từ ngữ "toàn cầu hóa" và "Mỹ hóa" gần như
đồng nghĩa.



Sự tự tin của Mỹ là rất quan trọng đối với hệ thống thế giới. Nó cho phép Hoa Kỳ nắm lấy một sự phát triển mà, trong các trường hợp khác, có thể có vẻ như đe dọa: sự nổi lên của Trung Quốc. Trong thời đại của lạc quan, các tổng thống Mỹ liên tiếp hoan nghênh sự phát triển kinh tế của Trung Quốc. Luận cứ mà theo đó, chủ nghĩa tư bản sẽ hoạt động như một con ngựa thành Trojan, chuyển đổi hệ thống của Trung Quốc từ bên trong. Nếu Trung Quốc tôn trọng tự do kinh tế, tự do chính trị chắc chắn sẽ theo sau. Nhưng nếu Trung Quốc không nắm lấy chủ nghĩa tư bản, nó sẽ thất bại trên lãnh vực kinh tế.

Năm 2008, thực sự là một cuộc khủng hoảng kinh tế và tài chính khổng lồ, nhưng nó đến ở phương Tây, chứ không phải ở Trung Quốc. Sự phát triển bất ngờ này tăng tốc một xu hướng đặt ra vấn đề: sự thay đổi sức mạnh kinh tế chuyển từ Tây sang Đông, trong đó, từ Hoa Kỳ đến Trung Quốc. Kể từ đó, nó đã trở thành khó khăn hơn nhiều để tranh luận rằng toàn cầu hóa đã tạo ra một thế giới cả hai cùng thắng ( win - win ). Thay vào đó, người Mỹ đang bắt đầu tự hỏi, với lý do chính đáng, liệu một Trung Quốc giàu hơn và mạnh hơn có thể có nghĩa là Hoa Kỳ tương đối nghèo hơn, tương đối yếu hơn. Đó là lý do tại sao tôi gọi cuốn sách của tôi là : "Tương lai Tổng bằng không".

Bây giờ, tôi biết rằng Bob tranh chấp ý tưởng mà ở đó đã có một sự thay đổi trong sức mạnh kinh tế. Ông cho biết phần đóng góp của Hoa Kỳ vào kinh tế thế giới ở mức xấp xỉ đều đặn 25%. Nhưng vấn đề không phải là đọc những con số. Báo The Economist ( nơi làm việc cũ của tôi) bây giờ dự đoán rằng Trung Quốc sẽ là nền kinh tế lớn nhất thế giới, trong thực tế, vào năm 2018. Viết trong ngày 9 tháng hai của tờ Financial Times , Jeffrey Sachs nói:
"Trong năm 1980, phần đóng góp của Hoa Kỳ trong thu nhập thế giới (đo bằng số tiền ngang giá sức mua ) là 24,6%. Trong năm 2011, là 19,1%. IMF dự đoán rằng nó sẽ giảm xuống 17,6% năm 2016. Trung Quốc, ngược lại, chỉ là 2,2% của thu nhập thế giới vào năm 1980, tăng đến 14,4% trong năm 2011, và được dự báo bởi IMF, vượt qua Mỹ vào năm 2016, với 18%. Nếu đây không phải là một sự thay đổi làm thay đổi thế giới, thật khó để tưởng tượng thế giới sẽ ra làm sao".

Tôi biết cuộc chiến của các số liệu thống kê của đối thủ có thể là mệt óc, vì vậy hãy để tôi bổ túc ngay những kinh nghiệm của tôi báo cáo trên toàn thế giới nhấn mạnh lại một cách mạnh mẽ ấn tượng này về ảnh hưởng của tăng trưởng Trung Quốc dựa trên sức mạnh gia tăng kinh tế. Tại Brazil, tôi đã nói với Tổng thống Dilma Rousseff hảy đến thăm Bắc Kinh trong chuyến thăm cấp nhà nước đầu tiên của bà, không phải Washington, bởi vì Trung Quốc - đối tác thương mại lớn nhất của nước bà - bây giờ là quan trọng hơn cho Brazil. Tại Brussels, họ nói chuyện phấn khởi về Trung Quốc, không phải Mỹ, viết một tấm séc lớn để làm giảm bớt cuộc khủng hoảng đồng euro. Và, tất nhiên, Trung Quốc đã phủ bóng lớn hơn bao giờ hết so với phần còn lại của châu Á.

Sự thay đổi trong sức mạnh kinh tế và chính trị có ý nghĩa quan trọng đối với trật tự thế giới. Một Hoa Kỳ yếu hơn không sẵn sàng và có thể đóng một vai trò hàng đầu trong việc thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế và chính trị của thế giới. Sẽ không có Kế hoạch Marshall cho châu Âu. Thậm chí sẽ không có một "ủy ban bảo vệ thế giới" do người Mỹ lãnh đạo như
trong các cuộc khủng hoảng châu Á và Nga. Và khi nói đến cuộc khủng hoảng ở Trung Đông, Hoa Kỳ thì vui lòng hơn để "dẫn đầu từ phía sau" ở Libya. Trong khi đó, Hoa Kỳ đã rút ra khỏi Iraq và bị kéo trở lại từ Afghanistan. Đừng bảo tôi sai. Tôi nghĩ rằng đó là hoàn toàn hợp lý đối với ông Obama để cố gắng giảm cam kết quân sự của Mỹ trên thế giới, đặc biệt là triển vọng ngân sách ảm đạm. Nhưng chúng ta không thể nhầm lẫn trong một kỷ nguyên mới. Không có Tổng thống Mỹ nào hiện nay có thể nói quốc gia sẽ "chịu gánh nặng "để bảo đảm mục tiêu của mình.

Bây giờ hãy để tôi đối phó với những câu hỏi mà bạn nâng cao. Các giai đoạn đầu của các tính năng khủng hoảng đồng euro trong cuốn sách của tôi. Giai đoạn sau này của chúng tăng cường hơn nữa lý luận của tôi. Liên minh châu Âu là một ví dụ cổ điển của một tổ chức xây dựng chung quanh một logic kinh tế "cả hai cùng thắng" (win-win ) .Ý tưởng của những người cha sáng lập EU là kinh tế hợp tác và thịnh vượng chung sẽ tạo ra một động lực chính trị tích cực. Và trong 50 năm làm việc thật đẹp. Nhưng logic win-win đã đi đến đảo ngược. Thay vì cảm thấy mạnh mẽ hơn với nhau, các nước EU ngày càng lo lắng họ đang kéo nhau xuống.

Kết quả là tăng căng thẳng chính trị bên trong châu Âu, đặc biệt, một đợt bùng phát tình cảm chống Đức. Điều này có ý nghĩa toàn cầu, cho một vấn đề, trục của Mỹ với châu Á được thừa nhận trên ý tưởng rằng châu Âu sẽ không còn chú ý đòi hỏi gì thêm - một tiền đề mà không biết vì sao, tôi nghi ngờ.

Như trục của Mỹ đối với châu Á, tôi nghĩ đó là một phản ứng dự đoán và hợp lý đối với sức mạnh của Trung Quốc gia tăng. Nhưng tôi không chắc chắn nó sẽ làm việc. Các đồng minh của Mỹ trong khu vực phải đối mặt với một khó khăn thú vị. Nhật Bản, Ấn Độ, Australia và Hàn Quốc có mối quan hệ thương mại quan trọng nhất của họ với Trung Quốc và mối quan hệ chiến lược quan trọng nhất của họ với Hoa Kỳ. Trừ khi Trung Quốc bạo tay làm kinh sợ những người hàng xóm của nó, qua thời gian, những quan hệ kinh tế sẽ nặng hơn rất nhiều so với mối quan hệ quân sự với Hoa Kỳ. Kết quả là, ảnh hưởng của Trung Quốc ở châu Á sẽ làm gia tăng đều đặn -- các chi phí của Hoa Kỳ.

Tất cả điều này, tất nhiên, được thừa nhận trên sự tăng trưởng liên tục của nền kinh tế Trung Quốc. Vì vậy, những gì về những "gợi ý rằng sự tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đang chậm lại"? Tôi sẽ không ngạc nhiên hoàn toàn. Thật vậy, tôi sẽ đi xa hơn và cho thấy rằng cả hai nền kinh tế Trung Quốc và hệ thống chính trị Trung Quốc đều không ổn định và dễ bị khủng hoảng. Nếu khủng hoảng xảy ra, rất nhiều người tại Hoa Kỳ và các nơi khác háo hức sẽ tuyên bố rằng sự nổi lên của Trung Quốc là một ảo ảnh. Họ sẽ là sai lầm. Đây là một quá trình lâu dài có ý nghĩa lịch sử rất lớn, so sánh với sự gia tăng của Hoa Kỳ trong thế kỷ 19.

Lịch sử Hoa Kỳ sẽ cho bạn biết rằng hoàn toàn có thể kết hợp bất ổn chính trị với sự nổi lên của một động năng, nền kinh tế lục địa. Sau hết, nước Mỹ đã lao vào một cuộc nội chiến và đã vẫn nổi lên như là "số 1" ở đầu thế kỷ 20.

Cuối cùng, bạn hỏi về mùa xuân Ả Rập. Nó có thể chỉ trong hai hướng rất khác nhau. Nếu thế giới Ả Rập thành công bao trùm dân chủ và tự do kinh tế, mà sẽ tái khẳng định các câu chuyện hy vọng của thời đại lạc quan, trong đó dân chủ và tự do kinh tế lan rộng trên khắp thế giới và xây dựng một sự hợp tác ngày càng tăng, tự do, trật tự quốc tế (thế giới của John
Ikenberry, nếu bạn thích). Trong thời gian rất dài, tôi vẫn hy vọng đây là điều mà làm thế nào mùa xuân Ả Rập sẽ tìm thấy vàng trong cát. Tuy nhiên, trong thập kỷ tới, có vẻ như với tôi nhiều khả năng là mùa xuân Ả Rập sẽ đóng vai vào trong chuyện kể tối tăm hơn của một kỷ nguyên lo lắng, kỷ nguyên đặc trưng cho các quốc gia thất bại, xung đột xuyên biên giới, sự gia tăng của hệ tư tưởng phi tự do và chống phương Tây, và khối lượng di cư của những người di tản.

Như độc giả giấc mơ của tôi, tôi không nghĩ rằng tôi sẽ có thể chọn con át chủ bài Obama. Nhưng nếu tôi trung thực, cuốn sách của tôi mô tả mạnh mẽ hơn những quy định. Các cụm từ "tương lai tổng bằng không " có nghĩa như là chân dung của một điểm đến có khả năng, chứ không phải là một khuyến nghị. Trong thực tế, một vòng tay sẵn sàng của logic tổng
bằng không sẽ rất nguy hiểm. Câu trả lời mở rộng là tôi khuyên bạn nên liên quan đến việc tập trung vào xây dựng lại sức mạnh kinh tế Mỹ trong nước và cố gắng bảo vệ các nguyên tắc của một trật tự thế giới tự do, trong khi phòng thủ chống lại sự nổi lên của các cường quốc thế giới độc tài. Nói chung, tôi nghĩ rằng đó là chính sách của chính quyền Obama.

Vì vậy, thay vì đề nghị một độc giả lý tưởng, hãy để tôi kết thúc bằng cách nói với bạn về một độc giả thực tế. Gần đây tôi đã gặp một ủy viên hội đồng châu Âu ở ngay tại trung tâm của cuộc khủng hoảng đồng euro. Ông nói với tôi ông đã đọc cuốn sách của tôi và tìm thấy nó thú vị - trước khi thêm, "Công việc của tôi là để chứng minh bạn sai.". Với lực hấp dẫn của cuộc khủng hoảng đang đối mặt với châu Âu và phương Tây, tôi hy vọng anh thành công.

1    2    3