Khuấy động Biển Đông.

Bắc Kinh đã cố tình nhuộm tranh chấp Biển Đông với tình cảm dân tộc bằng cách thường xuyên làm nổi bật yêu sách đòi hỏi mang tính lịch sử của Trung Quốc.

INTERNATIONAL CRISIS GROUP .Bắc Kinh / Brussels, 23 tháng 4 năm 2012.
Theo CRISIS GROUP

Trần H Sa Lược dịch.

TÓM TẮT

Các xung đột quyền hạn và thiếu phối hợp giữa các Cơ quan chính phủ Trung Quốc, nhiều trong số đó do phấn đấu để tăng quyền lực và ngân sách của họ, đã làm dấy lên những căng thẳng trong biển Đông ( biển Nam Trung Hoa ). Lặp đi lặp lại đề nghị thiết lập một cơ chế tập trung hơn đã bị sa lầy trong khi cơ quan duy nhất với nhiệm vụ điều phối, bộ ngoại giao, không có thẩm quyền hoặc nguồn lực để quản lý các nhân tố. Hải quân Trung Quốc sử dụng căng thẳng hàng hải để biện minh cho việc hiện đại hóa của nó, và tình cảm dân tộc chủ nghĩa chung quanh tuyên bố chủ quyền lãnh thổ, tiếp tục làm vấn đề tồi tệ thêm. Tuy nhiên, nguy cơ xung đột ngay lập tức nhiều hơn nằm trong con số phát triển của việc thi hành pháp luật và các tàu bán quân sự đang đóng một vai trò ngày càng tăng trong vùng lãnh thổ tranh chấp mà không có một khung pháp lý rõ ràng. Chúng đã được tham gia vào hầu hết các sự cố mới đây, bao gồm các bế tắc kéo dài giữa Trung Quốc và Philippines vào tháng Tư năm 2012 ở Scarborough Reef. Bất kỳ giải pháp nào trong tương lai đối với tranh chấp Biển Đông ( biển Nam Trung Hoa ) sẽ đòi hỏi một chính sách nhất quán từ Trung Quốc thực hiện đồng bộ suốt các cấp độ khác nhau trong ngành dọc của chính phủ cùng với cơ quan có thẩm quyền để thi hành nó.

Vòng tròn chính sách hàng hải của Trung Quốc sử dụng thuật ngữ "Năm con rồng khuấy động biển" để mô tả sự thiếu sự phối hợp giữa các cơ quan chính phủ khác nhau dính líu đến Biển Đông (Biển Nam Trung Hoa ). Hầu hết trong số họ là những diễn viên truyền thống của chính sách trong nước với ít kinh nghiệm công việc ở nước ngoài. Trong khi một số cơ quan hành động quyết liệt để cạnh tranh một phần lớn của chiếc bánh ngân sách, những nhân tố khác (chủ yếu là chính quyền địa phương) cố gắng mở rộng hoạt động kinh tế của họ trong khu vực tranh chấp do đầu óc họ chỉ tập trung duy nhất vào tăng trưởng kinh tế. Tuy nhiên, mặc cho bản chất nội địa của các động cơ của họ, tác động của các hoạt động của họ đang ngày càng quốc tế hoá. Các yếu tố khác -- Cả nội bộ và bên ngoài Trung Quốc -- cũng chịu trách nhiệm đối với các căng thẳng ngày càng gia tăng nhưng chúng vượt quá phạm vi của nghiên cứu này. Khu vực năng động, bao gồm cả phát triển vũ khí, cạnh tranh tài nguyên và ngày càng tăng cảm tính dân tộc chủ nghĩa trong những quốc gia yêu sách đòi hỏi khác là chủ đề của một báo cáo riêng biệt.

Phối hợp hiệu quả các nhân tố cũng bị cản trở bởi việc thiếu rõ ràng về chính xác những gì được cho là được bảo vệ. Trung Quốc vẫn chưa công khai làm rõ tư cách pháp lý, của cái gọi là đường chín đoạn ( đường lưỡi bò ) xuất hiện trên hầu hết các bản đồ Trung Quốc, bao gồm hầu hết Biển Đông. Trong khi Bộ ngoại giao đã có những bước cố gắng trấn an các láng giềng của nó rằng Bắc Kinh không yêu sách đòi hỏi toàn bộ Biển Đông và đã ít nhất chứng minh một phần tuyên bố của mình ở trên cơ sở của Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), chính phủ không thể dễ dàng rút lại ý kiến từ tuyên bố dựa trên sự hiện diện lịch sử trong khu vực đối với những phần đáng kể của vùng biển . Các cơ quan chính quyền địa phương tận dụng lợi thế của sự thiếu rõ ràng của pháp luật khi tham gia vào các hoạt động trong khu vực tranh chấp.

Bắc Kinh đã cố tình nhuộm tranh chấp Biển Đông với tình cảm dân tộc bằng cách thường xuyên làm nổi bật yêu sách đòi hỏi mang tính lịch sử của Trung Quốc.Chính sách này đã dẫn đến 1 nhu cầu đang phát triển trong nước là các hành động hung hăng quyết đoán. Trong khi Bắc Kinh đã có thể kềm chế tình cảm dân tộc chủ nghĩa hơn ở Biển Đông (Biển Nam Trung Hoa) khi nó thông qua một chính sách cụ thể, điều này lại làm nóng các yếu tố tác động bên ngoài vẫn còn giới hạn các lựa chọn chính sách và khả năng quản lý vấn đề.

Trong giữa năm 2011, khi những căng thẳng trên biển đã khiến các nước láng giềng tìm kiếm các mối quan hệ quân sự gần gủi hơn với Hoa Kỳ, Trung Quốc thông qua một cách tiếp cận ít quyết đoán. Trong khi tổng thể của Bắc Kinh nhấn mạnh vào việc duy trì hiện trạng vẫn còn bao gồm một ưu đãi cho các cuộc đàm phán song phương, nó được tăng cường mối quan hệ với khu vực thông qua các chuyến thăm cấp cao và các cam kết đa phương bằng cách ký với Hiệp hội các nước Nam Đông Á (ASEAN) Hướng dẫn thực hiện Tuyên bố ứng xử (DOC) ở Biển Đông ( biển Nam Trung Hoa ).

Bên trong, Trung Quốc đã thực hiện các biện pháp làm lắng dịu tình cảm dân tộc chủ nghĩa và không khuyến khích các hành động hung hăng của các cơ quan địa phương. Tuy nhiên, cách tiếp cận của Trung Quốc vẫn còn tiêu biểu bởi những con số diễn viên ở cấp Bộ và các cơ quan thi hành pháp luật với phối hợp thẩm quyền không có hiệu quả và không có chính sách cao cấp dài hạn. Trong khi lặp đi lặp lại và không cố gắng thiết lập một cơ chế tập trung vào quản lý hàng hải , đièu đó chỉ ra việc thiếu ý chí chính trị để giải quyết các vấn đề phối hợp, Bắc Kinh cũng có thể thấy có lợi ích trong sự mơ hồ. Tuy nhiên, khi tình trạng này tồn tại, cách tiếp cận hòa giải mới dường như không được bền vững. Cuối cùng, khả năng quản lý các mối quan hệ ở Biển Đông và giải quyết tranh chấp sẽ trình bày một bài kiểm tra lớn về "trỗi dậy hòa bình của Trung Quốc"

Bắc Kinh / Brussels, 23 tháng 4 năm 2012.

(còn tiếp)

1    2    3   4    5

Like FB

Popular posts from this blog

Tại sao cuộc viếng thăm đầu tiên của tàu ​​ngầm Nhật Bản có tầm quan trọng đối với Việt Nam.

Trung Quốc đang đối đầu với sự thù địch mới của Mỹ

Trump, những vấn đề lặp lại, đẩy Nhật Bản ra khỏi Trung Quốc